Canh Dần Sớ
Mặc Lâm, phóng viên đài RFA
2010-02-06
Bản báo cáo của các Táo Quân RFA về nhiều vấn đề của Việt Nam suốt năm Kỷ Sửu.
Graphic: RFA/Phạm Điền
Sớ Táo Quân.
Thiên lôi:
Hôm nay chiều 23 Tết Canh Dần, Ngọc Hoàng Thượng Đế như thường lệ sẽ nghe các báo cáo của Táo trần gian. Các Táo xếp hàng theo thứ tự chữ cái để vào trình diện. Táo Việt Nam chuẩn bị vào chầu vì hiện giờ táo Uyhur tức Táo Tân Cương đang trình tấu. Lưu ý là để tránh buồn ngủ như mọi năm, năm nay Ngọc Hoàng miễn lệ khấu đầu và các Táo có thể dùng các thể loại nhạc dân gian hay quốc tế như Rap hay Hip Hop để bản báo cáo cho thêm phần ướt át…
Các Táo có nghe rõ trả lời?
Các Táo:
Chúng thần nghe rõ!
(trống nhịp 5….)
Thiên lôi:
Táo Việt Nam đâu? (im lặng…)
Thiên lôi:
Ta lập lại, táo Việt Nam đâu, lập tức làm thủ tục nhập viện!…ý quên, nhập điện….!
Táo Cả, Táo Vợ:
Dạ, chúng thần Việt Nam Táo có mặt!
Thiên lôi:
Ê! Sao mọi năm táo Việt Nam hai ông một bà mà năm nay thiếu hết một…ông?
Có điều chi khuất tất
mau thành thật cung khai
bằng gian dối hàng hai
ta sẽ tâu Thượng Đế…
Táo Cả:
Dạ dạ chúng thần là Táo Cả và Táo Vợ có điều này muốn thành thật tâu trình:
Số là chúng thần ba đứa mọi năm dùng Chép để bay lên thượng giới báo cáo. Năm nay thần Chép ăn trúng độc được của nhà máy Vedan nên đang cấp cứu không thể chở chúng thần đi được. Táo Thứ đang chở thần Chép vào bệnh việt Việt Pháp để xét nghiệm nên có hơi chậm trễ nên xin Thiên Lôi Tướng Công nghĩ tình châm chước…
Thiên Lôi:
Ông Bùi Tiến Dũng, Tổng giám đốc PMU18, từng bị tố cáo đã lấy tiền viện trợ phát triển để ăn chơi, đánh bạc, cá độ. RFA file photo Cha chả, các ngươi lại đem thói Bờ Mu 18 (PMU) ra mà dụ dỗ ta hay sao đó chớ? Nghe đây, chỉ thêm một khắc nữa mà không thấy Táo Thứ
ta sẽ đóng cửa Thiên Đình
mọi khiếu nại phải chờ sang năm Mão….
(đàn buồn bã….)
Táo Thứ: (phèn la đánh ngày một dồn dập hơn)
Khoan khoan chớ nên hạ thủ, Thần là Táo Thứ có mặt, xin Thiên Lôi Tướng Công vui lòng khẩn báo Ngọc Hoàng để chúng thần nhập cung trình tấu…
Ngọc Hoàng Thượng Đế: (giọng mỏi mệt)
Thôi, cho tụi nó vào đi ta oải lắm rồi…Thái giám đâu? Mang cho ta một ly Canh Dần Cốt bỏ thêm một liều viagra nữa nghe chưa. Thiệt tình, không có ai thay thế chứ nếu có thì ta đã về hưu vui chơi cùng với Ngọc Hoàng Vợ rồi. Không biết ngai vàng có gì hấp dẫn mà mấy thằng vua dưới thế cứ ngồi lì hoài không biết!… Rồi rồi…Táo Việt Nam đâu, bắt đầu đi ta không có thời giờ nhiều đâu nhé.
(nhạc Rap nổi lên….)
Thiên Lôi:
Này này, ban nhạc cung đình, mấy ông chơi nhạc gì vậy?
Hậu trường: diễn viên quần…chúng!(ai cũng được)
Dạ, theo như tinh thần nghị quyết ba số 5 của bộ Âm nhạc vừa ban hành thì để thay đổi không khí, năm nay Ngọc Hoàng cho phép dùng nhạc Tây thay nhạc Tầu đấy ạ!
Ngọc Hoàng:
Thôi được rồi, Táo Cả nói trước đi.
Táo Cả:
Tâu Ngọc Hoàng…trong năm Trâu vừa qua, nhà nước đã làm được một vài việc ích lợi cho dân cho nước… trong khi…(vào Rap) …
Đau đầu, đau đầu,
suy trầm
suy trầm cả thế giới
lo vì suy trầm
không tiền
trong khi mình yên long
không lo gì
suy trầm
bởi dân mình
quen rồi
Cả thế giới lao đao, lao đao, lao đao,
Việt nam mình
không sao, không lo,
không care
Cả thế giới co giò, cả thế giới mua về
vắc xin chống cúm gà, cúm người, cúm heo
cúm như điên, liên miên
đi đâu thì
cũng thấy người
lo âu
nhưng dân mình
êm ru, êm re, không có gì
nguy nan hay bi quan, bi quan, bi quan, bi quan…..
Táo Thứ:
Công an, an ninh tại Đồng Chiêm. Photo courtesy dcctvn.net Tâu Ngọc Hoàng nói thì nói vậy nhưng dân tình không phải vậy.
Thiên hạ kháo nhau rằng:
Hò hơ …có ai ghé lại Thái Hà
Hỏi thăm giáo xứ có còn bình yên
Bây giờ đến lượt Đồng Chiêm
Đánh mìn Thánh giá
Hò ơi…đánh mìn Thánh giá thì yên nỗi gì?
Táo Vợ:
Hò ơi …
Ai quởn thì lên Lâm Đồng
Hỏi thăm Bát Nhã có còn tăng thân
Tăng thân chạy trốn tứ tung
Công an giả dạng… hò…
hò ơi …công an giả dạng thường dân đánh người…
Ngọc Hoàng:
Các giáo thọ và tăng sinh phải di chuyển trong mưa dầm sau khi bị trục xuất khỏi tu viện. Hình trích từ video clip Cha chả có vậy hay sao? Có vậy hay sao? Nam Tào đâu? Bắc Đẩu đâu đem sổ Thiên tào ra cho ta tra xét…
Nam Tào:
Dạ muôn tâu Ngọc Hoàng, trang nói về thiên số của đảng Cộng Sản không thấy trong này…
Ngọc Hoàng:
Cha chả, chắc các ngươi ăn hối lộ nên mới có cơ sự này! Sao sổ Thiên Tào mà lại bị xé hử? …Thôi đi, Táo còn gì khác báo cáo hay không?
Táo Vợ:
Dạ, muôn tâu Ngọc Đế, có một việc hơi bị kỳ là Việt Nam có một cái hội gọi là hội IDS chuyên môn góp ý kiến về nhiều chuyện từ kinh tế, giáo dục, tới xã hội chính trị….vừa qua đã tự xử…
Ngọc Hoàng:
Hử? Mi nói cái gì? Tự xử là sao hử?
Táo Vợ:
Dạ thưa Ngọc Hoàng tự xử là tự đóng cửa không thèm hoạt động nữa.
Tổ chức Nghiên cứu Phát triển Độc lập, IDS
Ngọc Hoàng:
Hay cho Việt Nam, giỏi cho Việt Nam! Lãnh đạo u mê, đạp đầu xã tắc…
trí thức là nguyên khí quốc gia phải xem là quý
cớ sao lại bạc đãi khinh khi?
lấy cục súc đối xử hiền tài
dùng xảo trá mị lừa quân tử…hỡi bọn u mê, cha chả cha chả…
Táo Thứ:
Muôn Tâu bệ hạ xin đừng nóng giận, xin đừng nóng giận….thần xin tâu tiếp….
Mặc dù có khó
nhưng chẳng đặng đừng
một nhóm sĩ phu
Bắc Hà cương quyết
lập trang bô xít
chống đối tới cùng
những kẻ mánh mung
manh tâm lũng đoạn
một vùng có quặng
nằm tại Tây Nguyên, bán hết cho anh
Tàu ô khai thác
Táo Cả:
Nào hay mấy bác
trí thức quá lỳ
cương quyết ngồi ỳ
chống cho tới chết.
Công an tới tấp
mời bác Huệ Chi
làm việc li bì
để cho bõ tức….
nào hay sức lực
bác ấy tuy già
nhưng cốt với da
không thua gì cọp!
Ngọc Hoàng:
-Được được, tốt tốt đây nha, rồi sao nữa nói ta rõ?
Liên tục bị lính và cảnh sát biển Trung Quốc bắt giữ, đánh đập và tịch thu tài sản, nhiều ngư dân Việt Nam không dám tiếp tục ra khơi đánh bắt hải sản.
Táo Vợ:
Nhìn về biển Đông,
cõi lòng tan nát….
tan nát cái mà tan nát…..
Nửa đêm mù mịt
bão tố ầm ầm
ngư dân lạnh căm
cuống cuồng tránh bão
ghé vào bãi núp
tên gọi Hoàng sa
tổ quốc thiết tha
nào hay không phải!
Ngọc Hoàng:
Sao mà không phải?
Táo Thứ:
Muôn tâu bệ hạ,
Hoàng Sa ngày nọ
nay đã không còn
Trung quốc kéo quân
đánh vào năm ấy
Một vùng đất tổ
cam chịu thất tung
chim chóc còn run
huống gì ngư phủ!
Tàu thì bị giữ
người cũng không tha
chúng bắt dân ta
nhốt như nhốt chó.
Thiên lôi:
Rồi chính quyền đâu? Nhà nước đâu? Cha chả cha chả…
Ngọc Hoàng:
Hay cho Thiên Lôi, giỏi cho Thiên Lôi…
Thiên lôi:
dạ dạ…
Táo Vợ:
Chính quyền lấp ló
vừa talk vừa run
ngoại giao bung sung
lập cà lập cập
dân mình bị bắt
tài sản tiêu ma
đói khát lòi da
mà không ai giúp…
Ngọc Hoàng:
Này Nam Tào Bắc Đẩu, ghi vào sổ làm việc cho ta, sang năm khi Táo Trung quốc báo cáo nhớ nhắc ta hỏi vụ này cho ra lẽ, nghe không?
Nam Tào Bắc Đẩu:
Muôn tâu Ngọc Đế chúng thần nghe rõ.
Ngọc Hoàng:
Thôi còn việc gì nữa tâu luôn đi táo Việt Nam, …Ta muốn nghe tình hình dân chủ so với năm ngoái thì sao?
Táo Cả:
Một lọat các nhà đấu tranh cho dân chủ bị đưa ra xét xử gần đây Tâu Ngọc Hoàng Thượng Đế:
năm nay năm hạn
các vị đấu tranh
bị bắt sạch banh
từ trên xuống dưới.
Vũ Hùng thầy giáo
thọ án ba năm
Văn Trội còn hơn
bốn năm đếm lịch
Hải Phòng Xuân Nghĩa
y án 6 tờ
Thanh Nghiên nằm chờ
đến ngày kháng cự.
Táo Thứ:
Cuối năm bộ tứ
bị Toà Sài Gòn
xử vội xử vàng
bốn nhà dân chủ.
Duy Thức lãnh đủ
16 năm ròng
Công Định vô tròng
cũng ôm 5 cuốn
Tiến Trung oan uổng
tuổi trẻ hy sinh
khai báo xập xình
bảy năm ngồi gỡ
bất ngờ nổi bật
giữa chốn pháp đình
Thăng Long một mình
chọc toà điên tiết!
Đến giờ luận tội
chàng nổi hứng lên,
trêu kẻ ngồi trên
cầm cân nói bậy,
cười cười chàng kháy
tất cả hội đồng
rằng Đảng quá hồng
nên chàng phải chống!
Táo Cả:
Cuối cùng chúng Táo…
kết luận thế này….
Năm nay nhìn lại
kinh tế nước mình
ngoại hối rung rinh
tiền đồng mất giá
bà con hối hả
ra chợ mua vàng
những tưởng an toàn
nào ngờ thua đậm
Người dân lo lắng,
Một vụ đình công tại nhà máy Keyhinge Toy. AFP Photo hãng xưởng ầu ơ
xuất khẩu lơ thơ
không bằng năm ngoái
Thị trường bải hoải
lao động về nhà
may vá cho qua
những ngày khốn khó.
Táo Vợ:
Học hành đã khó
nhà nước lại đòi
học phí thu hồi
người dân la quá!
Táo Thứ:
Thị thành khốn khổ
nước ngập đến mông
Hạt dưa Tết có thể có phẩm màu độc hại. Photo courtesy of vn-beauty.com ăn uống cũng không
an toàn được nữa
thuốc rầy sặc sụa
hết mọi cánh đồng
thịt thối khi không
trở thành thịt tốt!
Táo Vợ:
Người dân hoảng hốt
mua nước đóng chai
một bữa nghe đài
nói rằng nước độc
thế là hồng hộc
quăng hết xuống sông…
xuống sông ý mà xuống sông
Ngọc Hoàng:
Ý chà chả… thiệt là chuyện lạ đây! Rồi có ai chết không vậy?
Táo Vợ:
Muôn tâu Ngọc Đế
nhà nước phán rằng
dân cứ nói nhăng
chưa ai chết cả!
Thiên lôi:
Vậy thì than khóc nỗi gì?
Táo Vợ:
Dạ dạ…không ai chết nhưng…
bệnh tật xuống đường
nhà thuơng đầy nhóc
Ngọc Hoàng:
Thôi được rồi, ta sẽ xem xét lại vụ ô nhiễm môi trường và cho thần mưa làm mưa nhiều hơn để tẩy bớt chất độc…còn vụ ăn tết thì sao, dân chúng có vui vẻ không?
Táo Vợ:
Muôn tâu, có kẻ giàu người nghèo nhưng nói chung là công nhân năm nay ca bài “Xuân này con không về” ạ!
Ngọc Hoàng:
Thôi được rồi! nghe ta phán đây:
(trống liên tục…)
Xét rằng Táo Việt Nam đã tường trình những điều quan trọng nhất năm qua. Vậy là đạt chỉ tiêu, ta truyền Bộ giao thông Vận tải cấp thưởng cho vợ chồng Táo Việt Nam một chiếc phi thuyền đời mới ba chỗ ngồi để hàng năm thay thần Chép về đây báo cáo. Ta cũng truyền rằng sau khi ăn Tết, các bộ liên quan phải xem xét mọi việc, để trừng phạt những kẻ bê bối trong công tác phục vụ nhân dân, nếu cần thì cho tụi nó về hưu non nhưng cúp tiền trợ cấp. Ta cũng truyền rằng, năm Canh Dần sắp tới tất cả mọi công dân trên đất Việt Nam không được làm ô nhiễm môi trường, kẻ nào bất tuân sẽ bị Thiên Lôi cho biết mùi sấm sét.
Các Táo:
Dạ chúng thần tuân lệnh!
Ngọc Hoàng:
Nào! Năm mới sắp đến, ta ban phước cho toàn con dân nước Việt, ăn uống nghỉ ngơi chừng mực, lúa thóc không đầy bồ thì cũng lưng lưng. Vàng không có không sao, nhưng tình người buộc rằng phải có. Việt kiều có gửi đô về thì đừng nhăn nhó, của cho không bằng cách cho, làm sao để trong ngoài thuận thảo, đùm bọc lẫn nhau để không hỗ ngươi là con rồng cháu tiên lừng danh một thuở…
Ta tuyên bố bãi trào, các ngươi ai về nhà nấy không được uống quá nhiều mà gây ra tai nạn nghe chưa?
Tất cả đồng thanh: Ngọc Hoàng vạn tuế vạn vạn tuế!
(Bài hát Ly rượu mừng….)
Ăn Tết, Coi Chừng…
| VI ANH . Việt Báo Thứ Ba, 2/2/2010, 12:00:00 AM |
|
Ăn Tết, Coi Chừng… Vi Anh |
| VI ANH |
Trang bauxitevietnam.info lại bị đánh sập
Gia Minh, phóng viên RFA
2010-02-02
Trang bauxitevietnam.info từng bị tin tặc tấn công đánh sập mấy lần. Vào ngày hôm qua, trang mạng này xuất hiện trở lại, tuy nhiên chỉ được hơn nửa ngày lại bị đánh sập tiếp.
Hình chụp từ trang bauxitevietnam
Trang bauxitevietnam trước khi bị đánh sập.
Gia Minh hỏi chuyện ông Phạm Toàn, một trong ba người đồng chủ xướng trang bauxitevietnam.info, cho biết một số thông tin liên quan việc trang web này bị tấn công, và những suy nghĩ của ông trước hoạt động phản biện của giới trí thức. Đầu tiên ông cho biết:
50 “sư đoàn”
Ông Phạm Toàn: Đánh bảy ngày nay rồi, trong thời gian chạy monitor; tuy nhiên vào lúc đó chưa đánh tập trung. Hôm nay đánh gấp 50 lần. Cán bộ kỹ thuật cho hay số quân đánh trước đây chỉ một “sư đoàn”, hôm nay tăng lên 50 “sư đoàn”; cho nên chạy được từ 0 giờ đến 12:30 lại bị sập. Lúc này đang khắc phục.
Đây là cuộc đấu trí giữa hai bên: bên này không để cho trang bauxitvietnam.info bị sập nhưng bên kia muốn đánh cho chết tươi. Tuy nhiên đây là cuộc đấu không cân sức, một bên chỉ có vài kỹ thuật viên, một bên gồm 50 “sư đoàn”. Lần này các kỹ thuật viên cho biết mộ chi tiết: 80% bên đánh xuất quân từ Việt Nam, còn lại 20% từ phía Trung Quốc.
Cán bộ kỹ thuật cho hay số quân đánh trước đây chỉ một “sư đoàn”, hôm nay tăng lên 50 “sư đoàn”; cho nên chạy được từ 0 giờ đến 12:30 lại bị sập. Lúc này đang khắc phục.
Ông Phạm Toàn.
Gia Minh: Nhưng hai bên vẫn kiên trì phải không thưa ông?
Ông Phạm Toàn: Cả hai bên đều kiên trì, nhưng “người ta” dại. Lẽ ra lúc này phải ngồi lại với nhau, đoàn kết lại sẽ giải quyết được hết mọi việc. Nhưng thôi ở đời này người dại nhiều, còn người khôn có mấy đâu. Dại trong cư xử với dân, với bạn bè.
Tại sao có ra trang web này? Vì muốn có phản biện. Hôm nay tôi có lời bình về công việc phản biện bằng hành động của giáo sư Võ Tòng Xuân. Tôi không khuyến khích lối phản biện bằng những lời hoa mỹ, đánh bóng những thứ “cũ rích”. Hành động, hành vi của giáo sư Võ Tòng Xuân đích thực là phản biện; tức làm thế nào mở rộng cuộc sống để trí thức rộng đường hành động, làm ra những cái tốt đẹp, mới mẻ , văn minh; không phải chỉ là phát biểu. Tôi không đồng ý với “trí thức phát biểu” .
Hôm nay chúng tôi chọn đăng những bài mang tính chất “tuyên ngôn”. Bài của giáo sư Cao Huy Thuần, cho rằng một dân tộc “không còn mơ mộng nữa, sẽ chết thôi”. Mơ mộng tức hành động, chứ không phải ngồi làm thơ. Tám mươi triệu người mơ mộng và hành động để có cuộc sống khác đi, đẹp lên, sung sướng hơn.
Những bài mà chúng tôi chọn mang tính tuyên ngôn đó thực chất là lối sống của người trí thức. Bài của giáo sư Phạm Duy Nghĩa đề cập đến người trí thức có lòng nhân ái bao la, sao để không bao giờ có chuyện “chó cắn chết người”, làm sao để người giàu cũng có trách nhiệm, làm sao để người nghèo không khổ nữa. Chúng tôi chọn bài của ông Dương Danh Dy, tổng lãnh sự cũ của Việt Nam, lật tẩy những “quân sư quạt mo” như ông Joseph Nye. Ông Dương Danh Dy là người hành động.
Người ta sợ những người trí thức thật, có hành động đúng đắn.

Gia Minh: Giáo sư Nguyễn Huệ Chi hôm nay còn phải làm việc không?
Ông Phạm Toàn: Hôm nay thì không nhưng không biết ngày mai thế nào.
Gia Minh: Theo đánh giá của ông sao người ta lại sợ trí thức? Ở đâu người ta cũng nói tôn trọng trí thức, lãnh đạo Việt Nam từng nhiều lần tuyên bố cần phải ‘trải thảm đỏ’ đón mời trí thức?
Ông Phạm Toàn: Phải nhìn vào việc làm chứ không thể nhìn vào tuyên bố. Nếu chỉ nhìn vào tuyên bố, thế giới này “ngon lành” từ lâu rồi, từ thời chế độ nô lệ.
Gia Minh: Hẳn nhiên trí thức phải tiếp tục trách nhiệm của họ?
Ông Phạm Toàn: Điều này còn tùy: tùy nhận thức, tùy vị trí, tùy thói quen, tùy “tạng”, tùy hoàn cảnh. Tóm lại, cuộc sống đang biến chuyển, vận động, khó đoán được điều gì sẽ xảy ra.
Trang mạng bauxitevietnam.info anh em giao, chúng tôi làm và có người hỏi “bao giờ thắng lợi”. Nếu nghĩ đến thắng lợi không bao giờ làm được gì. Cuộc sống được rải ra bằng những hòn đá lát đường, cuộc sống không phải những con đường nhựa đã làm xong. Nếu đã làm xong không còn là cuộc sống. Cuộc sống là những bề bộn. Tuy nhiên chúng ta vẫn cứ tin tưởng, lạc quan, không có vấn đề gì.
Gia Minh: Cám ơn Ông.
Những điều ông Hồ Xuân Mãn học từ ông Hồ Chí Minh?
Trân Văn, phóng viên RFA
2010-02-01
Cuối tháng vừa qua, Ban Chỉ đạo cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” đã tổ chức tuyên dương các tập thể, cá nhân được xem là điển hình trong ba năm thực hiện cuộc vận động đó.
Photo courtesy of svhttdl.hue.gov.vn
Ông Hồ Xuân Mãn
Chuyện về một điển hình
Trong số hàng trăm tập thể, cá nhân được xem là điển hình của ba năm “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, có ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư tỉnh Thừa Thiên – Huế. Ông Mãn đã học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh như thế nào? Trân Văn tổng hợp báo chí trong nước và dư luận dân chúng qua các diễn đàn điện tử, các blog để tường trình.
Cách nay khoảng 5 năm, trên số 327, ra ngày 26 tháng 11 năm 2005, tờ Lao Động, cơ quan ngôn luận của Tổng Liên đoàn Lao Động Việt Nam đăng một bài viết ngắn, với tựa là “Đất cố đô có vua”. Tác giả bài viết có tựa vừa dẫn kể rằng:
Mấy hôm nay, nơi tôi đang sống, từ lề đường đến công sở, đi đâu cũng nghe người dân, cán bộ, nhỏ to đầy hả hê chuyện ông “quan” to nhất tỉnh vừa bị một nữ tiếp viên nhà hàng “dạy” cho bài học muối mặt về ứng xử với phụ nữ ngoài xã hội.
Chuyện là một bữa trưa đẹp trời, “quan” lớn cùng một số “quan” nhỏ vào ăn trưa ở một nhà hàng ven đô. Một nữ tiếp viên trẻ, mới đến làm việc của nhà hàng, như lệ thường, đến đon đả mở bia, tiếp đá cho các “quan”. Và (có lẽ cũng như thường lệ), “quan” lớn nhất đã không cầm lòng trước nhan sắc của cô tiếp viên chỉ đáng tuổi con mình nên đã… ghì đầu cô ta lại rồi hôn đánh chụt một cái vào má, trước sự chứng kiến của quan khách có mặt trong nhà hàng hôm đó!
Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”!
Trích từ báo Lao Động
Quá bất ngờ và cảm thấy nhục nhã bởi hành vi của vị “quan” đáng kính mà lâu nay cô chỉ thỉnh thoảng được thấy mặt và nghe nói toàn lời hay, ý đẹp trên ti-vi, cô tiếp viên đã đáp trả ngay lập tức bằng một cái tát như trời giáng vào mặt “quan”! Cái tát làm cả nhà hàng “chết lặng” như… sóng thần xuất hiện!
Chuyện đến đây chưa hẳn đã có đoạn kết tệ hại, nếu “quan” hành xử như một người có văn hoá (lỡ có tí bia rượu), chẳng hạn nói một lời xin lỗi. Đàng này, sau một lúc bỏ đi vào nhà vệ sinh, “quan” quay trở ra, mặt hầm hầm chỉ tay, lớn tiếng: “Đuổi, đuổi ngay cô tiếp viên không biết làm việc kia!”.
Tất nhiên chủ quán thanh toán tiền công và cho cô nghỉ việc ngay sau đó. Chưa hết, “quan” còn doạ sẽ cho đóng cửa, không chỉ nhà hàng này mà còn cả…các nhà hàng bên cạnh!
Tác giả bài viết “Đất cố đô có vua” kể thêm rồi nêu một số thắc mắc: Theo giới thạo tin “mật” thì việc ông “quan” này vào các nhà hàng ruột của mình rồi ôm hôn các cô tiếp viên và “hơn thế” giữa thanh thiên bạch nhật như đã dẫn ở trên là “chuyện thường ngày ở huyện”. Nhưng lâu nay, các cô phần khiếp uy của “quan”, phần vì miếng cơm manh áo đành nuốt nhục, im lặng. Cái tát vừa rồi thật ra là … “đi đêm lắm có ngày gặp ma” mà thôi.
Người viết bài này đã nghĩ mãi vẫn không lý giải thỏa đáng về hành vi của “quan”.
Chẳng lẽ, “quan” cho rằng xã hội bây giờ không có “vua”, cũng không có “dân”, nên không cần nhìn trước nhìn sau khi thực hiện những hành vi không xứng đáng với trọng trách như thế?
Hay là “quan” cho rằng, ta là “vua” của đất cố đô này nên ta muốn làm gì cũng được?
Tuy tạo ra sự xôn xao lớn trong dư luận, song giống như nhiều sự kiện khác từng xảy ra tại Việt Nam, bài “Đất cố đô có vua” nhanh chóng rơi vào quên lãng vì lãnh đạo Đảng, Nhà nước không chỉ đạo xác minh, xử lý dù nhân vật chính được xác định là vị quan “to nhất tỉnh”.
“Tấm gương tiêu biểu”
Đến cuối tháng vừa qua, bài “Đất cố đô có vua” được rất nhiều diễn đàn điện tử và blog đồng loạt đăng trở lại, ngay sau khi có tin, ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh ủy của khu vực “cố đô”, được công nhận là một điển hình suốt ba năm thực hiện cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”.

Cũng thời điểm này, ông Hồ Xuân Mãn đã xuất hiện trên nhiều tờ báo trong nước để tự giới thiệu về mình với tư cách một “tấm gương tiêu biểu”, trong việc “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, đồng thời công bố một số số liệu nhằm chứng minh, tỉnh Thừa Thiên – Huế, nơi đang được ông lãnh đạo đã đạt nhiều thành tích quan trọng: Chẳng hạn, trước đây, tỷ lệ người nghèo ở Thừa Thiên – Huế là 28% nhưng nay chỉ còn 8%. Thừa Thiên – Huế đã giúp 31.000 người thiểu số có nhà “4 cứng”. Thừa Thiên – Huế luôn là địa phương “nói đi đôi với làm”…
Ngay sau đó, một cư dân của Thừa Thiên Huế là ông Hà Văn Thịnh – hiện đang giảng dạy tại Đại học Khoa học Huế – đã viết bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, gửi cho báo điện tử VietNamNet. Về tính chất, “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy” trên VietNamNet giống như “thư chất vấn” của một trí thức sống tại Huế, gửi cho ông Hồ Xuân Mãn.
Trong “thư chất vấn” ấy, ông Hà Văn Thịnh nêu ra hàng loạt vấn đề, chẳng hạn: Nếu Thừa Thiên – Huế đã giảm được trên 70% số hộ nghèo chỉ trong một nhiệm kỳ lãnh đạo thì đó là một kỷ lục, không chỉ đối với Việt Nam mà là cả thế giới!
Đây là thành tích cần phải được nhân rộng cho 62 tỉnh, thành khác học tập. Và, tôi cho rằng nếu bỏ qua điều này là một sự lãng phí tài năng ghê gớm. Vấn đề là ở chỗ dư luận muốn biết bằng cách nào, kinh phí lấy từ nguồn nào, các công đoạn của nó được tiến hành ra sao, bởi vì trên thực tế, không thấy tỉnh Thừa Thiên – Huế có những đổi thay đột biến để tạo nên đột biến ghê gớm kể trên?
Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.
Ô. Hà Văn Thịnh.
Ông Hà Văn Thịnh nhấn mạnh: Người viết bài này đã sống và làm việc ở tỉnh Thừa Thiên – Huế 33 năm, đã chứng kiến sự thay đổi của nhiều lãnh đạo nhưng chưa hề thấy bất kỳ sự thay đổi thực sự nào từ ý tưởng, cách làm việc của những người lãnh đạo ấy.
Tôi sẵn sàng tranh luận với bất kỳ vị lãnh đạo nào về đề tài này. Chỉ cần bước qua đèo Hải Vân là thấy xấu hổ vì mình là người Huế. Sự đủng đỉnh của Huế, tính bảo thủ muôn đời của nó là điều ai cũng biết. Thật là buồn khi mình gắn bó với một quê hương mà quê hương ấy chỉ thay đổi gọi là, phát triển gọi là…
Là người dân, rất ước mong rằng các vị lãnh đạo hãy nói được sau khi đã làm được. Xin ông Bí thư Tỉnh ủy tỉnh TTH trả lời những câu hỏi của tôi.
Ông Hồ Xuân Mãn có trả lời thư chất vấn của ông Hà Văn Thịnh hay không (?). Chúng tôi đã tìm nhưng chưa thấy. Kết quả duy nhất mà chúng tôi được biết là báo điện tử VietNamNet đã lột bài “Xin hỏi ông Bí thư Tỉnh ủy”, của ông Hà Văn Thịnh ra khỏi website của họ.
Trên công luận và trong dư luận, ông Hồ Xuân Mãn còn được nhắc đến như một hoàng đế ở cố đô. Trong bài viết “Không phải là vua nhưng mộng ước cũng như… vua!”, ông Trương Duy Nhất, một nhà báo Việt Nam kể trên blog của ông về Lễ tế Nam Giao trong Festival Huế 2008: Tôi… hoảng hồn khi thấy trong nhóm quan chức phưỡn bụng trên thượng đàn trong lễ tế có một vị khoác… hoàng bào. Đó là ông Hồ Xuân Mãn, Bí thư Tỉnh uỷ Thừa Thiên- Huế. Sao ông Mãn dám… liều thế nhỉ? Hay ông nghĩ mình là … Vua?
Cũng trong bài viết vừa dẫn, nhà báo Trương Duy Nhất tâm tình: Chỉ xin nhắc mấy chuyện nhỏ. Mấy chuyện mà càng ngẫm càng thấy… sợ! Người ta đã đùa giỡn bậc tiền nhân, chọc ngoáy ông… Giời, và nhạo báng thần linh! Kinh thật!
Vì sao blogger Trương Duy Nhất nhắc đến tiền nhân, trời, thần và ông cảm thấy “kinh”? Tổng hợp một số tin đã đăng trên một số tờ báo ở Việt Nam như: Tuổi Trẻ, Giác Ngộ,… người ta được biết, hai lần Thừa Thiên – Huế tổ chức Festival là hai lần trời nổi dông, gió to, mưa lớn và sau đó sấm sét đánh xuống hoàng thành Huế, đúng vào lúc các quan chức chính quyền, từ Trung ương đến địa phương thực hiện nghi lễ tế cáo trời đất. Lần thứ nhất, sét đánh sập cửa An Hoà hôm 4 tháng 6 năm 2008 và lần thứ hai, sét đánh sập cửa Quảng Đức hôm 24 tháng 3 năm 2009!
Còn bao nhiêu tấm gương tiêu biểu?
Ông Hồ Xuân Mãn chỉ là một trong hàng trăm cá nhân, hàng chục tập thể được tuyên dương là “những tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” trong ba năm vừa qua.
Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?
Thật ra không phải chỉ trong ba năm gần đây, Đảng và chính quyền Việt Nam mới yêu cầu toàn Đảng, toàn dân học tập Hồ Chí Minh.
Tháng 3 năm 2003, Trung ương Đảng đã từng phát động một đợt “học tập tư tưởng Hồ Chí Minh”. Ba năm sau, Bộ Chính trị quyết định mở rộng đợt học tập này.
Theo một chỉ thị do Tổng Bí thư Đảng CSVN ký thì sau khi học tập “tư tưởng Hồ Chí Minh”, toàn Đảng, toàn dân còn cần “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, từ năm 2007 cho tới hết nhiệm kỳ Đại hội X của Đảng CSVN, mãi tới đầu năm 2011 mới kết thúc.
Năm nay, chủ đề trọng tâm của cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” sẽ là: “Tư tưởng, tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về xây dựng Đảng ta thực sự trong sạch, vững mạnh, Đảng là đạo đức, là văn minh”.
Năm nay, liệu sẽ có thêm bao nhiêu “tấm gương tiêu biểu, đại diện cho hàng triệu tập thể, cá nhân cả nước đã có nhiều thành tích trong học tập và nhất là làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” như ông Hồ Xuân Mãn?
Vì sao Việt Nam mở rộng chiến dịch đàn áp?
Thanh Quang, phóng viên đài RFA
2010-01-31
Trong thời gian gần đây, VN xem chừng như trở thành trọng tâm chú ý của công luận khi những vụ đàn áp, giam giữ, kết án diễn ra gần như dồn dập trong nước trước sự làm ngơ của giới cầm quyền đối với phản ứng khắp nơi.
Photo: RFA
Bài “Những vụ kết tội nguy hiểm” của báo The Economist của Anh.
Câu hỏi được nêu lên là vì sao VN đột nhiên tăng tốc chiến dịch đàn áp như vậy. Tổng hợp thông tin liên hệ, Thanh Quang trình bày tình hình này sau đây:
Kể từ tháng 3 năm ngoái, VN xem chừng như mở rộng chiến dịch đàn áp nặng tay đối với giới tu hành và những nhà bất đồng chính kiến, tiến hành đợt bắt bớ mới nhắm vào các luật sư độc lập, bloggers, những nhà hoạt động cho dân chủ dám chỉ trích đường lối, chính sách của giới cầm quyền, khiến hằng chục tù nhân lương tâm gần như liên tiếp lâm vào cảnh lao lý sau những phiên xử bất công.
Và rồi những bản án tù nặng nề gần đây nhất với những tội danh thường thấy như “xâm phạm an ninh quốc gia”, “tuyên truyền chống phá nhà nước”, thậm chí “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, đã dành cho những người có tâm huyết với đất nước.
Đại hội đảng XI, tranh giành quyền lực
Khi đề cập tới tình trạng đàn áp tại VN, qua bài “Những vụ kết tội nguy hiểm”, báo The Economist của Anh có nêu lên nghi vấn rằng “không rõ tại sao VN phát động chiến dịch đàn áp nặng tay hơn trong thời gian gần đây”. Bài báo trích dẫn lời một số quan sát viên cho rằng tình hình căng thẳng này diễn ra vì sắp sửa có đại hội đảng lần thứ 11 vào năm tới. Trong khi những người khác tin là chính cuộc đấu tranh trong Bộ Chính trị – giữa phe thân Trung Quốc và phe thân Phương Tây – mới là thủ phạm. Theo bài báo thì tình trạng gọi là cởi mở chính trị tại VN có thể ví như chỉ số thị trường, trồi sụt theo thời gian. Nhưng bài báo khẳng định là chừng nào mà hệ thống giáo dục VN còn đưa thế hệ trẻ có khả năng đi du học nước ngoài, thì khi trở về quê, họ sẽ bị ảnh hưởng của những tư tưởng phương Tây.
Thái độ thù nghịch đối với tự do bày tỏ cảm tưởng và bất đồng chính kiến ôn hòa ngày càng trở nên trắng trợn trong giai đoạn trước khi có đại hội đảng vào năm tới.
Ông Brad Adams, Human Rights Watch
Tờ Wall Street Journal của Mỹ mới đây, qua bài tựa đề “Hà Nội đàn áp nhân quyền”, cũng nêu lên thắc mắc tương tự, rằng “Không rõ tại sao giới lãnh đạo VN bất ngờ áp dụng đường lối cứng rắn chống tự do bày tỏ cảm tưởng?”. Theo nhận xét của bài báo thì việc Hà Nội kết án 5 năm rưởi tù đối với cựu trung tá Trần Anh Kim về tội gọi là “thực hiện những hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” là một phản ứng hốt hoảng trước phong trào đối lập đang được sự ủng hộ của dân chúng”. Vẫn theo bài báo thì cũng có thể chiến dịch ngày càng nặng tay của giới cầm quyền là nhằm gởi một thông điệp cho phe cán bộ chủ trương cải cách, cũng như tìm cách đoàn kết lại các phe nhóm trong đảng trước kỳ đại hội toàn quốc vào năm tới. Bài báo kết luận rằng cho dù vì lý do gì đi nữa, thì hành động của VN gởi một thông điệp rõ ràng là mặc dù VN mong ước hội nhập chặt chẽ hơn với thế giới qua phương cách đối thoại về thương mại, chính trị, nhưng căn nguyên vấn đề là VN vẫn còn dưới thể chế độc đoán rất bấp bênh và lạc hậu.
Ngay sau vụ xử 4 nhà nhà dân chủ ở Saigòn, kể cả LS Lê Công Định và thạc sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Tiến Trung, tổ chức Ân Xá Quốc Tế trụ sở tại Luân Đôn, Anh Quốc ra một thông cáo báo chí, trích dẫn lời ông Brittis Edman, chuyên gia nghiên cứu về VN của Tổ chức Ân Xá Quốc Tế lưu ý rằng “Vụ xử này là một hình thức hoàn toàn chế giễu công lý, bất chấp những nhân quyền căn bản…”. Vẫn theo viên chức vừa nói thì lẽ ra những nhà dân chủ ấy “không bao giờ bị bắt, chứ đừng nói tới chuyện bị buộc tội và lãnh án tù.” Vì sao, viên chức ấy giải thích, vì “phiên xử không cho bị cáo hưởng quyền được bào chữa đúng nghĩa, cho thấy rõ tình trạng VN thiếu tôn trọng tự do ngôn luận và bất đồng chính kiến trong ôn hòa, cũng như tòa án không được độc lập”. Bản thông cáo báo chí của Tổ chức Ân xá Quốc tế kết luận rằng phiên xử cũng chứng tỏ VN cần phải cấp bách cải cách những khuyết điểm nghiêm trọng trong Bộ Luật Hình sự năm 1999, những điều khoản mơ hồ dùng để kết tội những nhà bất đồng chính kiến ôn hòa – là điều đi ngược lại với nghĩa vụ của VN trong khuôn khổ luật quốc tế.
Human Rights Watch cho rằng Việt Nam gia tăng đàn áp các nhà dân chủ để chuẩn bị cho Ðại hội Ðảng lần thứ 11. Tờ The Times ở Luân Đôn trích dẫn lời ông Brad Adams, Giám đốc Á Châu của tổ chức theo dõi nhân quyền Human Rights Watch trụ sở tại New York lưu ý rằng “thái độ thù nghịch đối với tự do bày tỏ cảm tưởng và bất đồng chính kiến ôn hòa ngày càng trở nên trắng trợn trong giai đọan trước khi có đại hội đảng vào năm tới”. Và ông kêu gọi “VN phải chấm dứt hành động buộc tội và bỏ tù những người chỉ trích chính phủ chỉ vì họ thực thi quyền tự do ngôn luận, và VN cần phải bắt đầu tôn trọng nghĩa vụ của mình theo những công ước về nhân quyền mà chính Hà Nội đã ký kết”.
Theo tổ chức Ký Giả Không Biên Giới trụ sở tại Paris, Pháp Quốc, thì “những nhà dân chủ đấu tranh ôn hòa đang phải trả giá cho chứng hoang tưởng và những vụ tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản cầm quyền trước khi diễn ra đại hội đảng vào năm tới”.
Tổ chức Ký Giả Không Biên Giới lưu ý rằng “Làn sóng bắt bớ đó sẽ không chấm dứt được cuộc tranh luận về tương lai đất nước (VN)”. Theo tổ chức này thì những nhà bất đống chính kiến bị tù tội “…đã trở thành biểu tượng thúc đẩy cuộc đấu tranh cho tự do tư tưởng tại VN và hải ngoại”. và “cộng đồng thế giới phải lên án những bản án nặng nề và áp lực chính phủ (VN) trả tự do cho những nhà hoạt động dân chủ”.
Những nhà dân chủ đấu tranh ôn hòa đang phải trả giá cho chứng hoang tưởng và những vụ tranh giành quyền lực trong nội bộ đảng cộng sản cầm quyền trước khi diễn ra đại hội đảng vào năm tới.
Tổ chức Ký Giả Không Biên Giới
Qua tờ Wall Street Journal, luật sư quốc tế Robert Amsterdam có bài nói về “Ngôn ngữ nhân quyền, ngữ pháp công lý bị rơi vào tay những kẻ không thích hợp”, lưu ý rằng “một phiên xử mà không có quyền bào chữa nào cũng gọi là “phiên xử”, một sự kết tội nhận lệnh từ lãnh tụ độc đoán – chứ không phải quan tòa – vẫn gọi là “tội”, và rồi tiếp tục tồn tại một quan niệm sâu rộng và nguy hiểm rằng luật pháp và tòa án phối hợp hoạt động tốt đẹp…”. Vẫn theo luật sư này thì đối với những chính phủ độc tài, “việc áp dụng tội trạng là mục tiêu của họ hơn là thực trạng có tội, vì họ dựa vào quyền lực để xóa bỏ tình trạng được coi là vô tội khi chưa có án quyết. Họ biết rằng chỉ bằng cách gán cho những nhà bất đồng chính kiến hay đối lập là tội phạm, thì công chúng cũng sẽ xem những người này như vậy”.
Tin tặc và Tàn tặc
26.01.2010
Khi loài người tụ họp lại sống chung thành quốc gia thì có những người làm việc cai trị, gọi là chính quyền. Trong từ “chính quyền,” chữ “chính” để nói đến công việc cai trị, không có ý khen hay chê; cũng giống như khi ta nói “guồng máy hành chính” không nhất thiết đó là một guồng máy đứng đắn. Chữ “chính” này phân biệt với chữ “chính” khác có nghĩa là ngay, thẳng, như khi nói chính đáng, chính trực, công chính, vân vân. (Nếu chúng ta vẫn viết bằng chữ Nôm thay vì dùng mẫu tự ABC như hiện nay thì ai cũng biết hai chữ cùng đọc là Chính nhưng viết khác nhau, không thể hiểu lầm được).
Khi trong xã hội có một chính quyền làm công việc cai trị, thì dù nó tốt hay xấu, mọi người cũng trông đợi chính quyền đó phải theo một số quy tắc hành sử tối thiểu để trông có tư cách, cho người ngoài kính nể. Một chính quyền có thể đánh thuế cao, bắt dân làm siu dịch nặng nề, nó có thể tham nhũng hoặc thanh liêm, nó nhân đạo hoặc dùng hình luật tàn ác, có thể dũng cảm bảo vệ danh dự quốc gia, hoặc run sợ trước ngoại bang. Nhưng có những điều mà ai cũng nghĩ là một chính quyền một nước thường không bao giờ làm, để không làm nhục quốc gia. Thí dụ, nhà cầm quyền thì không đi ăn trộm, ăn cắp của dân. Ðã nắm độc quyền dùng bạo lực chính thức qua guồng máy công an, quân đội, thì một chính quyền không cần làm những việc thuộc lãnh vực dành riêng cho giới anh chị, côn đồ, du đãng. Một chính quyền cũng không cần thuê mướn côn đồ du đãng làm việc thay cho guồng máy nhà nước. Làm những việc trộm cắp, côn đồ du đãng như thế là đi ngược với đạo lý, phá hoại nền tảng nhân nghĩa của xã hội.
Tin tặc là một hành động trộm cắp. Các chính quyền Cộng Sản ở Trung Quốc và Việt Nam đang bị tố cáo là họ đóng vai “tin tặc,” nghĩa là cho người lẻn vào các mạng lưới điện tử để phá hoại cho nó tê liệt hoặc ăn trộm những thông tin người ta trao đổi với nhau trong đó. Ở bên Tàu, công ty Googgle đã công khai tố cáo bọn tin tặc (chữ Tin ở đây có ý nói đến ngành “tin học” chứ cũng không có nghĩa là tin tưởng hay niềm tin). Chính phủ Bắc Kinh không biết làm sao rửa được mặt khi một công ty quốc tế lớn dọa bỏ thị trường Trung Hoa chỉ vì các hồ sơ tin học trong mạng của họ bị ăn cắp. Công ty này nói thẳng rằng những thông tin bị trộm đều dính tới các nhà tranh đấu cho quyền làm người, cho quyền tự do dân chủ của người Trung Hoa. Không nói, ai cũng biết thủ phạm các vụ ăn trộm này phải là do chính quyền độc tài đảng trị ở Bắc Kinh sai khiến. Cơ Quan Tình Báo Anh MI 5 đã thông báo nhiều đại công ty nước họ làm ăn ở Trung Hoa lục địa là các công ty này đã bị tin tặc lẻn vào ăn trộm tài liệu riêng. Chính quyền có thể nào làm những việc mờ ám như thế hay không?
Ngày xưa có những vị hoàng đế Trung Hoa đi làm việc lén lút, giả dạng thường dân lẻn ra ngoài cấm thành tìm chỗ trăng hoa giải trí, nhưng họ không đi ăn trộm ăn cắp. Bây giờ, những người nối nghiệp họ đang dùng guồng máy nhà nước đóng vai trộm cắp. Nghĩ thấu đáo thì trước cảnh đó mọi người Trung Hoa phải thấy xấu hổ. Một chính quyền không dám ra lệnh cấm người ta dùng Internet, cũng không dám công khai kiểm duyệt các mạng lưới, mà phải lén lút đi ăn trộm, như vậy gọi là thứ chính quyền gì?
Ở Việt Nam cũng vậy. Mạng lưới bô xít của nhóm học giả Nguyễn Huệ Chi đã bị tin tặc phá hoại mấy tháng trời liên tiếp, vì hàng chục ngàn người Việt Nam đã vào đó bầy tỏ nỗi bất bình đối với chính sách cai trị của đảng Cộng Sản. Không dám cấm, bèn phá. Bọn tin tặc phá, những người dân chủ trương mạng lưới lại dùng kỹ thuật chống đỡ để phục hồi sinh hoạt. Ðược nửa ngày, các tay phá hoại lại tấn công lần nữa, người dân lại tự cứu chữa; cứ giằng qua, kéo lại, không khác trò trẻ con. Cũng vậy, mạng lưới Xcafe được hàng chục ngàn người Việt ra vào trao đổi ý kiến, đúng ngày tòa án Cộng Sản đem 4 người đòi dân chủ ra xử, bọn côn đồ bất ngờ tấn công làm cho cả mạng lưới bị tê liệt. Một chính quyền tự trọng không ai làm những việc phá phách lén lút như thế.
Phải gọi các anh chị em làm công việc tấn công các mạng lưới này là “côn đồ,” vì hành động chuyên nghiệp đánh phá những người lương thiện thường được diễn tả bằng hai chữ đó. Nguyên nghĩa chữ “côn” chỉ có nghĩa là cây gậy dùng để đánh người ta. Côn đồ là bọn người chuyên đánh lộn, tệ nhất trong đó là những người “đâm thuê chém mướn.” Nhiều người làm nghề côn đồ để sống, họ đi đánh người mà không cần phải thù ghét hay oán giận các nạn nhân. Nếu có ai thuê là họ làm. Bây giờ có những anh chị em làm công việc côn đồ trong phòng lạnh, ngồi trước những cái máy vi tính; giống như bất cứ một chuyên gia kỹ thuật nào khác đang làm việc ở bưu điện hay ngân hàng. Có những anh chị em được trả lương thấp hơn vì không chuyên môn, chỉ được thuê đi biểu tình chống các giáo dân không cho họ dựng Thánh Giá trên đất của nhà thờ ở Ðồng Chiêm; hoặc biểu tình trước cửa chùa Phước Huệ đòi xua đuổi các ni, sư đi nơi khác. Biểu tình mỗi ngày lãnh 200,000 đồng, làm việc một tuần lễ là có một số vốn đem về nuôi chồng, nuôi con, nhiều người coi đó là một nghề bình thường. Có những vị thuộc đẳng cấp thấp hơn nữa, được thuê mướn đến chửi rủa và đổ chất nhơ bẩn trước cửa những người lên tiếng đòi dân chủ. Những hành động này gọi chung là côn đồ vì nó giống như nghề đâm thuê chém mướn xưa kia. Và chúng ta cũng phải tự hỏi, một chính quyền chuyên sử dụng các kỹ thuật gia côn đồ tin học, côn đồ biểu tình, côn đồ chửi bới để đánh, phá người dân theo lối ném đá giấu tay như vậy, là thứ chính quyền gì?
Mạnh Tử có một tên gọi, là Tàn Tặc. Tặc là kẻ phá hoại điều Nhân, Tàn là người phá hoại đạo Nghĩa.
Chúng ta đều biết Mạnh Tử đã xác định “Dân vi quý, quân vi khinh,” khinh nghĩa là coi nhẹ hơn. Nhưng nhiều ý kiến của Mạnh Tử có thể được coi là “cách mạng” so với thời đại của ông, khi mà mọi người trong nước Trung Hoa vẫn quen công nhận quyền hành của các ông vua là tuyệt đối. Mạnh Tử thuật lúc gặp Lương Tương Vương, ông vua hỏi: “Khi nào thiên hạ định” (Thiên hạ ô hồ định?) Tôi (Mạnh Tử) đáp rằng, “Khi chỉ có một người nắm quyền thì định” (Ðịnh vu nhất). “Ai có khả năng gom vào một chính quyền?” (Thục năng nhất chi?) Trả lời: “Ai không thích giết người có thể thống nhất thiên hạ” (Bất thị sát nhân giả, năng nhất chi). Ông vua lại hỏi, “Ai ban quyền (thống nhất) cho người đó?” (Thục năng dữ chi?) Trả lời: “Tất cả thiên hạ không ai không có cái quyền ban cho này.” (Thiên hạ mạc bất dữ dã).
Qua đoạn văn trên (Lương Huệ Vương, thượng, chương 6) chúng ta không những biết Mạnh Tử quan niệm chính quyền là do sự ủy nhiệm của mọi người dân (thiên hạ); mà còn thấy thầy Mạnh coi tất cả mọi người dân bình đẳng trong việc ủy quyền này (Thiên hạ mạc bất dữ dã). Suốt hai ngàn năm qua các vua chúa Trung Hoa và Việt Nam đã bỏ qua những ý kiến tiến bộ đó, cho tới bây giờ hầu như vẫn vậy.
Ý kiến táo bạo nhất của Mạnh Tử là ông xác định quyền của người dân được lật đổ chính quyền. Vào thời chiến quốc Trung Hoa chưa biết tục lệ bầu cử. Vậy làm cách nào thay đổi chính quyền? Mạnh Tử nói thẳng là người dân có quyền giết vua. Trong Lương Huệ Vương, hạ, chương 8, Vua Tề Tuyên Vương hỏi chuyện Thành Thang đánh vua Kiệt, Vũ đuổi vua Trụ; Mạnh Tử đáp, “Sử chép đúng thế.” Tuyên Vương lại hỏi, “Như vậy thì bầy tôi có thể thí vua sao?” (Thần thí kỳ quân khả hồ?) Mạnh Tử trả lời, “Kẻ làm hại điều nhân, gọi là Tặc; làm hại điều nghĩa, gọi là Tàn. Kẻ Tàn và Tặc, chỉ gọi là một thằng người mà thôi. Tôi nghe chuyện chém đầu một người tên Trụ chứ không nghe chuyện thí vua.” (Tặc nhân giả, vị chi Tặc, tặc nghĩa giả, vị chi Tàn; Tàn, Tặc chi nhân, vị chi nhất phu. Văn trù nhất phu Trụ hĩ, vị văn thí quân dã.)
Khi một ông vua không xứng đáng thì người dân có quyền lật đổ, hình ảnh giết vua chỉ là tượng trưng. Tuyên Vương vẫn coi Kiệt Trụ là vua, dùng chữ “thí quân,” động từ “thí” chỉ việc giết vua. Mạnh Tử thấy Kiệt, Trụ không xứng đáng nắm chính quyền, coi họ cũng chỉ là những người thường, cho nên không dùng động từ “thí” mà dùng chữ “trù,” nghĩa là chặt đầu. Mạnh Tử công nhận: Người dân có quyền lật đổ những chính quyền không xứng đáng khi chính quyền đó làm hại đạo nhân và nghĩa.
Những chính quyền sử dụng côn đồ và tin tặc đúng là những chế độ tàn tặc. Họ hủy hoại cả nhân nghĩa. Vì người dân, người lớn đến trẻ em, phải chứng kiến những hành động trộm, cướp, côn đồ xẩy ra trước mắt mà không thấy ai bị trừng phạt; ngược lại còn thấy cả guồng máy tuyên truyền hô hoán những lời gian dối để hỗ trợ các hành động côn đồ đó. Lâu ngày, người ta sẽ quên cách sống theo đạo lý bình thường, không còn biết thế nào là nhân nghĩa nữa. Ðó có phải là một tội đối với lịch sử hay không?
Âm mưu thôn tính Việt Nam của Trung Cộng
Trích Viettalk 24
![]() |
Âm mưu thôn tính Việt Nam của Trung Cộng
Khẩn gởi Trung Ương ĐCSVN,
Khẩn gởi HĐGMCGVN,
Khẩn gởi CĐNGQGTNCSHN,
Tôi là một người yêu nước VN là nơi tôi đã được sinh ra, được nuôi dưỡng, giáo dục và lớn lên trong hạnh phúc của một gia đình Mẹ Việt và cha là người Minh Hương.
Hiện tôi đang công tác tại Bắc Kinh. Tôi không thể chấp nhận sự gian ác của CS Trung Quốc dối với nhân dân VN, dầu họ là ai, CS hay quốc gia, Phật giáo hay Công giáo….
Tôi chỉ biết làm một điều trả ân nghĩa cho Quê Mẹ Tôi : Xin cấp báo là CS Trung Quốc từ nhiều chục năm nay, cố ra sức, dùng mọi mưu mô ác độc, làm mọi cách để chia rẽ dân tộc VN, họ không phải chia hai, mà chia năm xẻ 10, rồi từ 5 ra 10 lại chia ra 20, 50, 100, làm cho dân tộc VN suy yếu đến tận cùng để thôn tính dần dần theo một kỹ thuật mới toàn diện đất nước VN.
Những âm mưu của họ đại khái đầu tiên là chia xẻ 2 Miền Bắc Nam với 2 thể chế CS và QG. Sau chiến tranh họ xúi CSVN tiêu diệt phe quốc gia như Polpot Cambochia. Nhưng may nhờ việc di tản năm 1954, khiến 2 Miền đều có bà con cật ruột, cha con, mẹ con anh chị em ruột là kẻ thù với nhau nên họ mới nghĩ ra việc cho đi học tập cải tạo để cứu bà con mà thôi. Sau đó họ tìm cách chia rẽ CSVN với NVHN bằng cách nằm vùng trong cả 2 khối một cách tinh vi không ai có thể ngờ được. Trong CĐ NVHN họ lại tìm cách chia xẻ, chia năm xẻ 7, dìm dập giết hại người hiền tài dưới mọi hình thức, tung hô những tay sai của chúng. Trong ĐCSVN chúng nằm vùng để chia rẽ giết hại lẫn nhau, đưa kẻ thân Trung Quốc lên nắm chính quyền để dễ sai bảo, thao túng, tiêu diệt người hiền tài VN. Chúng dùng tiền rộng rãi và chức tước địa vị để sai khiến khắp mọi miền VN chứ không riêng gì Trung Ương đảng.
Hiện nay chúng hối lộ xúi dục quan chức CSVN khắp nơi đánh phá đạo CG cho tan nát, cho người giáo dân tức giận quá sức mà nổi dậy, để cho giáo dân CG và CSVN phải ra tay giết hại lẫn nhau thì chúng nó mới thỏa thích. Vì đó là mục tiêu tối hậu.
Vừa qua rất may là HĐGMCGVN và tòa thánh Vatican đã rất sáng suốt mà nhịn nhục. Nhưng càng nhịn chúng càng dùng tiền mua chuộc cán bộ CSVN địa phương làm tới mà chính CSVN trung ương không thể nào can thiệp dẹp loạn do CS địa phương tạo ra được, vì mở miệng mắc cái quai tham nhũng.
Bên phe cao cấp CG vẫn nhịn nhục, nhưng từ linh mục trở xuống giáo dân thì không hiểu gì cả, lại thêm phe QG hải ngoại đốc xúi vào kêu gọi giáo dân CG trong nước vùng dậy giật sập chế độ CSVN. Nhưng giật sập đâu không thấy, vì không bao giờ giật sập được CSVN, mà phe CG sẽ bị giết hại tan nát, cùng lúc phe chính quyền CSVN cũng sứt mẻ mang tiếng te tua với thế giới. Và đó là lúc cái điều cần thiết để CS Trung Quốc đem quân dẹp hết vừa CSVN vừa CG vừa thành phần dân chủ đối lập để thôn tính VN một cách tàn khốc, sát nhập vào Trung Quốc cấp kỳ. Rồi chúng đã quyết định cho tất cả CSVN và CGVN đi cải tạo nơi những vùng xa xôi Trung Quốc. Di dân Trung Quốc vào VN ngay lập tức.
Tất cả sẽ bị phá tan để xây dựng một tỉnh Trung Quốc thuần túy mới mẻ tân kỳ. Sẽ không còn một dấu tích nào của VN nữa. Đó là đường lối CS TQ đang thi hành, và đã thành công đến 90%…
Xin chính quyền CSVN hãy thống hối tội ác, hãy mở mắt mà giữ gìn đất nước, hãy nhịn nhục mà chủ trương đoàn kết dân tộc.
Xin giáo hội CGVN, nhất là giáo dân CGVN hãy biết khôn ngoan, biết sống theo Lời Chúa để tồn tại, để giúp nước có độc lập tự do, để giúp đất nước tồn tại, dân tộc không bị tiêu diệt.
Xin CĐ NVHN hãy tỉnh thức, hãy bừng dậy, hãy hối lỗi, đừng tự chém giết nhau, chửi bới nhau bất tận như khùng điên mà bỏ quên đất nước nữa. CĐNVHN hãy giúp đất nước VN tồn tại, giúp dân tộc VN không tiêu diệt, hãy biết đoàn kết dân tộc. Đừng ngại bắt tay với CSVN, không can gì đâu, một ngày kia CSVN sẽ thay đổi hết như Ba Lan, Liên Xô… Dù dưới chế độ nào CĐNVTNCSHN cũng phải giữ nước, giữ cho dân tộc tồn tại là trên hết. Chế độ nào rồi sớm muộn cũng qua thôi, đất nước cần tồn vinh.
Xin những vị trí thức yêu nước quốc nội và hải ngoại hãy lên tiếng báo động quần chúng nguy cơ tiêu diệt đất nước, tiêu diệt một dân tộc, giống nòi gần kề một bên hố diệt vong rồi.
Dân Đại Việt thông minh khôn ngoan lẽ nào để cho phải tiêu diệt thảm thương bởi tay loài Đại Hán Mông tàn ác hay sao?
Những điều tôi nói là sự thật, rất thật, vô cùng thật, quí vị đừng coi thường mà bỏ qua. Tôi vì thương Quê Mẹ mà lên tiếng thôi, quí vị không cần biết tôi là ai. Tôi không còn nói nhiều được. Bức thư nầy là một cơ hội độc nhất cho tôi và quí vị mà thôi.
Nữ kỹ sư cơ khí, đảng viên ĐCSTQ
• “Hiện nay chúng” (Tầu cộng) “hối lộ xúi dục quan chức CSVN khắp nơi đánh phá đạo CG cho tan nát, cho người giáo dân tức giận quá sức mà nổi dậy” – Cái sự việc đã và đang xẩy ra là đảng cướp Việt cộng (vgcs) cưỡng hiếp đàn áp tù đầy bóc lột mọi tầng lớp người dân Việt Nam, ngoại trừ những thành viên đang móc nối với vgcs. Từ thằng hồ tặc cho đến những tên đầu trâu mặt ngựa trong bct đảng cướp vgcs hiện nay, bản chất và chủ trương không thay đổi của chúng là phản dân hại nước làm tay sai cho Tầu cộng. Vì thế, nói rằng Tầu cộng xúi dục vgcs là sai. Hơn nữa, DB Cao Quang Ánh nói vụ vgcs xúc phạm Thánh Giá ở Đồng Chiêm là do một giới chức địa phương làm, ý nói trên bảo dưới không nghe, giống như bài viết trên đây nói rằngTầu cộng mua chuộc vgcs và giáo dân làm loạn – hoàn toàn sai! – Đừng quên là trong tổ chức của đảng cướp vgcs, bất cứ một cơ quan lớn nhỏ nào cũng có 2 đứa đứng đầu: 1 đứa là thủ trưởng và đứa kia là ủy viên chính trị – tên thủ trưởng thì công khai còn tên ủy viên chính trị, đứng trong bóng tối nắm thực quyền. Bài viết trên nói rằng “CSVN trung ương không thể nào can thiệp dẹp loạn do CS địa phương tạo ra “ Vậy thử hói việc thằng nguyễn tấn dũng cùng với Đức Tổng Ngô Quang Kiệt đến thị sát Tòa Khâm Sứ Hà Nội rồi sau đó vgcs ủi sạch khu đất và biến nơi đó thành công viên thì cũng do địa phương sao? – Việc các sinh-viên học sinh biểu tình chống Tầu xâm lược và việc tù đầy những “nhà dân chủ” cũng là do viên chức địa phương cả sao??? – Dĩ nhiên trong số những nhà dân chủ bị tù đầy cũng có cả những “nhà dân chủ dỏm”.
• Và ở phần cuối của bài viết “Xin CĐ NVHN hãy tỉnh thức … Đừng ngại bắt tay với CSVN” – Đừng quên là tên ngoại trưởng ung-văn-khiêm dưới triều hồ chí minh – phạm văn đồng đã từng long trọng tuyên bố “giao dất giao biển cho trung quốc giữ hộ thì an toàn hơn là để cho Mỹ-Ngụy chiếm giữ” – và nhất là chính tên cựu trùm công an nguyễn tấn dũng đã ký quyết định cho Tầu cộng đưa hằng ngàn lính giả dạng công nhân (di dân không cần visa) vào chiếm giữ Cao Nguyên Trung Phần cùng các yếu điểm trong yếu của Việt Nam. – Bài viết phải chăng muốn Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia (86 triệu) nên thực thi nghi quyết 36, xóa bỏ lằn ranh quốc-cộng, hòa hợp hòa giải với vgcs để cho các đồng chí trung quốc sát nhập VN vào nước đại hán một cách êm thắm, khỏi phải làm cực lòng các ngài đồng chí kính mến!.
• Tên đại sứ của Tầu cộng ở Hà Nội vừa qua đã ngạo nghễ cảnh cáo người Việt là hãy để vgcs ngoan ngoãn chuyển quyền tất cả tài nguyên lãnh thổ lãnh hải của VN cho Tầu tiếp quản – nếu không hợp tác thì… Do đó vgcs đã điên cuồng tấn công, tù đầy những người dám đứng lên tố giác âm mưu bán nước của vgcs (phiên tòa ngụy tạo xử Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long, Lê Công Định… Vụ sách nhiễu Nguyễn Huệ Chi, Phạm Toàn là những người chủ trương các trang mạng BauxitVietNam…)
• Tuy nhiên bài viết trên cũng đã nói lên một sự thật không thể chối cãi – đó là chủ trương bành trướng hán tộc của Tầu cộng – Chúng đã có sản lính và quân trang quân dụng ở trên lãnh thổ VN – Chúng đã có sẵn người của chúng trong bct đảng cướp vgcs từ trung ương đến địa phương. Tầu cộng được vgcs mời mọc và rước quân lính vào chiếm lãnh thổ lãnh hải VN và sẽ biến VN thành một tỉnh nhỏ của Tầu.
Người Việt Hải Ngoại tuy không sống dưới ách kìm kẹp búa liềm của cộng sản nhưng phải tôn trọng luật pháp của các quốc gia sở tại – chúng tôi không thể dùng vũ lực để chống lại Tầu cộng xâm lược. Nhưng chúng tôi có rất nhiều phương tiện hữu hiệu để bảo vệ Quê Hương Việt Nam. Và để đáp lại thông điệp tối khẩn trên – 86 triệu người Việt sẽ đồng lòng với anlocdia: “đả đến lúc Toàn Dân hảy đứng lên lật đổ chế độ bạo quyền bán nước cho giặc Tàu”
Từ 1945, với gần 70 năm đã quá đủ để 86 triệu Người Dân Việt Nam biết rõ vgcs là bọn phản quốc hại dân. Cố Tổng Thống VNCH đã nói “Đừng nghe những gì cộng sản nói mà hãy nhìn kỹ những gi cộng sản làm” – Cho dù con các kè vgcs có thay hình đổi dạng, thay cờ máu, đổi tên đảng… chúng vẫn vĩnh viễn là một lũ bán nước, phản quốc hại dân. Cố Tổng Thống Nga Boris Yeltsin đã quả quyết rằng không thể sửa đổi được cộng sản mà phải hoàn toàn loại bỏ chúng. Vậy đừng nói chi đến truyện bắt tay với vgcs – chấm hết.
Tự do báo chí hay tự do kiểm soát báo chí
Mặc Lâm, phóng viên đài RFA
2010-01-25
Trong bài phát biểu cuối năm vừa qua, Phó Thủ tướng Phạm Gia Khiêm đã khen ngợi giới truyền thông báo chí về những hoạt động được xem là hữu hiệu khi loan truyền những tin tức, chính sách của Việt Nam đến với nước ngoài trong đó có các cộng đồng người Việt.
RFA file
Ước mong nhỏ nhoi của họ chỉ muốn nói lên nguyện vọng , ý kiến hầu xây dựng đất nước thanh bình giàu mạnh.RFA file
Trong khi đó thế giới đang hết sức quan tâm đến các hoạt động báo chí đích thực cũng như những phương tiện truyền thông khác trên Internet đang bị nhà cầm quyền kiểm soát ngày một gắt gao hơn. Mặc Lâm có bài viết thu thập ý kiến của các ký giả trong nước cũng như những chuyên gia đang làm việc tại Việt Nam nhằm tìm hiểu thêm vấn đề.
Một tổng biên tập cho tòan bộ báo chí?
Trong nhiều năm qua chính quyền Việt Nam đã có những thay đổi về mặt kinh tế và kết quả thấy rõ nhất là tăng tưởng GDP ngày một cao hơn. Bên cạnh thành tựu kinh tế được quốc tế thừa nhận là cởi mở Việt Nam cũng nới lỏng việc kiểm duyệt báo chí và trong một thời gian ngắn báo chí Việt nam khởi sắc hẳn lên khi loan truyền những thông tin về chống tham nhũng cũng như các mặt tiêu cực của đời sống chính trị xã hội.
Đấu tranh chống tiêu cực trong các vụ phanh phui tham nhũng, quan liêu của nhà báo là nét mới nổi bật sau đổi mới. Thế nhưng quan liêu, tham nhũng không hề yếu đi mà càng ngày càng mạnh lên. Sau năm 2000, báo chí ngày càng lép vế trước tham nhũng, cho tới khi xảy ra sự kiện hai nhà báo chống tham nhũng bị bắt, bị xử tù thì thế thượng phong của báo chí chống tham nhũng chính thức cáo chung.
Để buộc cỗ xe báo chí đi đúng hướng, có đến bốn cơ quan trách nhiệm trực tiếp đó là Ban Tuyên huấn Đảng, Bộ Thông tin Truyền thông, Cục An ninh Văn hóa Bộ Công an và cuối cùng là cơ quan chủ quản của tờ báo.
Để buộc cỗ xe báo chí đi đúng hướng, có đến bốn cơ quan trách nhiệm trực tiếp đó là Ban Tuyên huấn Đảng, Bộ Thông tin Truyền thông, Cục An ninh Văn hóa Bộ Công an và cuối cùng là cơ quan chủ quản của tờ báo. Minh hoạ cho việc kiểm soát này Bộ trưởng truyền thông Lê Doãn Hợp đã sáng tác một từ rất ấn tượng để miêu tả tình trạng này, đó là từ “lề phải”. Nhà văn Trần Mạnh Hảo nhận định về việc này như sau:
Trần Mạnh Hảo: Ông Nông Đức Mạnh mới nói đây, ổng bảo tăng cường dân chủ tới cơ sở và thông tin hai chiều. Thông tin hai chiều thì phải có nói đi nói lại, phải có phải có trái. Phải có tranh luận, phải có đối lập trong khi ông bộ trưởng Lê Doãn Hợp lại chủ trương lề phải là một chiều. Không cho báo chí liên thông trên con đường phát triển đất nước, mà bắt báo chí đi bộ vì lề phải là lề đường thì phải đi bộ. Đây là hình thức nhốt báo chí lại.
Báo chí lề phải được hiểu rộng rãi là báo chí của nhà nước. Vì là báo công nên nguồn tin cần phải kiểm soát. Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng đã ra chỉ thị cho Việt nam Thông Tấn xã phải phát huy vai trò chủ đạo của mình trong việc thông tin và chia sẻ nguồn tin cho báo chí cả nước. Việc chia sẻ này đi ngược lại vai trò độc lập mà báo chí cần có. Luật sư Trần Lâm, người đã từng có nhiều chục năm giảng dạy tại trường Đảng đã thẳng thắng cho rằng đây là chỉ là hình thức tự do báo chí chứ thực ra mọi việc đều nằm dưới tầm kiểm soát của nhà nước.
Tin tức thì nó phải nhiều chiều nhiều hướng để người ta so sánh rồi có 1chủ đạo về tin tức đưa ra. Trong khi hiện nay tất cả tin tức đều phải lấy từ VNTTX cho nên người ta nói có 700 tờ báo nhưng mà chỉ có một tổng biên tập. Thế thì chỉ cần ra một tờ báo là đủ.
Luật sư Trần Lâm
Trần Lâm: Tin tức thì nó phải nhiều chiều nhiều hướng để người ta so sánh rồi có 1chủ đạo về tin tức đưa ra. Trong khi hiện nay tất cả tin tức đều phải lấy từ VNTTX cho nên người ta nói có 700 tờ báo nhưng mà chỉ có một tổng biên tập. Thế thì chỉ cần ra một tờ báo là đủ.
Cộng đồng mạng cũng lên “lề phải”
Kiểm soát báo chí chưa đủ, nhà nước còn vươn tay đến những trang blog có các bài viết được xem là nhạy cảm. Việc cấm đoán các trang blog này đã dấy lên làn sóng phản đối tuy âm thầm nhưng rất rộng rãi. Người viết blog cảm thấy bị xâm phạm mặc dù họ chỉ viết những điều rất riêng

tư và không dính dáng gì đến sự lo ngại của nhà nước. Nhà văn Trần Mạnh Hảo cho biết ý kiến của ông về việc đàn áp các trang blog hồi gần đây:
Trần Mạnh Hảo: -Ngay trên các blog trong nước thì người ta cũng đã có những bài viết cấm không cho người dân phát biểu ý kiến cũng như gần 700 tờ báo không được phát biểu ý kiến của công dân là vi phạm pháp luật. Đấy là một cách họ cấm đoán không cho tự do báo chí không cho ai phê bình mình. Độc quyền hành động mà không có ai phê phán thì làm sao tiến bộ được?
Kiểm soát báo chí chưa đủ, nhà nước còn vươn tay đến những trang blog có các bài viết được xem là nhạy cảm. Việc cấm đoán các trang blog này đã dấy lên làn sóng phản đối tuy âm thầm nhưng rất rộng rãi. Người viết blog cảm thấy bị xâm phạm mặc dù họ chỉ viết những điều rất riêng tư và không dính dáng gì đến sự lo ngại của nhà nước.
Từ việc quản thúc báo chí dưới hình thức lề phải, nhà nước đã không ngần ngại tấn công sâu hơn vào lãnh vực Internet, nơi có hàng triệu thanh thiếu niên Việt Nam truy cập hàng ngày đã nói lên tính chất quan trọng của tự do ngôn luận có ảnh hưởng thế nào đối với việc bưng bít thông tin. Nhà nước không thể cấm tất cả mọi tờ báo phải viết theo chỉ thị của mình mặc dù chỉ trong năm 2008, báo chí Việt Nam vốn cam chịu dưới chức năng công cụ, đã bị trừng phạt nặng nề vì nhiều nguyên nhân, mà nguyên nhân chính là vì đi ngược lại với chỉ thị lề phải. Có 6 cơ quan báo chí bị cảnh cáo, 252 trường hợp bị khiển trách, 15 nhà báo bị thu thẻ hành nghề, trong đó có 2 Tổng Biên tập, 4 phó Tổng Biên tập, 6 nhà báo bị khởi tố, 2 nhà báo vào tù.
Bức tranh ảm đạm của nền báo chí Việt Nam đang làm dư luận thế giới sửng sốt. So với Trung Quốc, Việt Nam không hề chịu thua kém trên lĩnh vực đàn áp, răn đe kể cả bạo lực cách mạng cũng được mang ra sử dụng. Lịch sử của nền báo chí chuyên chính tuy chưa phải là dài nhưng hệ luỵ của nó vẫn đang đè nặng xuống trái tim biết bao ký giả có lương tâm cùng những ngòi bút hết lòng vì sự nghiệp đất nước.
Trong kỳ tới mời quý vị theo dõi tiếp lịch sử báo chí Việt Nam qua từng thời kỳ cùng với những can thiệp sâu nặng của nhà cầm quyền đã khiến hàng trăm ngòi bút xuất sắc bị bách hại như thế nào. Bài cũng do Mặc Lâm trình bày cùng với nhiều ý kiến của báo giới.
HRW: Việt Nam gia tăng đàn áp dân chủ trước Ðại hội Ðảng
Trích VOA News
![]() |
| Giám đốc của Human Rights Watch đặc trách vùng Châu Á Brad Adams |
Chính phủ Việt Nam gia tăng đàn áp dân chủ trước Đại hội Đảng lần thứ 11. Đó là tố cáo của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền Quốc tế (Human Rights Watch) trong thông cáo báo chí đề ngày 21/1, sau khi công bố phúc trình về tình hình nhân quyền thế giới 2010.
Bản phúc trình dày 612 trang nhan đề World Report 2010 là bản đánh giá thừơng niên lần thứ 20 của tổ chức này về tình trạng nhân quyền tại hơn 90 quốc gia và lãnh thổ trên toàn cầu.
Đối với trường hợp Việt Nam, báo cáo của Human Rights Watch lên án rằng trong năm qua, chính phủ Hà Nội đã bắt bớ và giam cầm hàng chục nhà hoạt động dân chủ, các blogger, những người đấu tranh đòi đất đai, và các thành viên của những tổ chức tôn giáo không được cấp giấy phép.
Ông Brad Adams, Giám đốc của Human Rights Watch đặc trách vùng Châu Á, nói rằng nhà nứơc Việt Nam có vẻ kiên quyết thể hiện như một trong những quốc gia đàn áp nhất tại khu vực Châu Á qua cách đối xử với những người chỉ trích ôn hoà.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền lo ngại rằng Hà Nội sẽ tăng cường chiến dịch đàn áp những tiếng nói chỉ trích chính phủ trong nỗ lực dập tắt bất kỳ thách thức nào đối với quyền cai trị độc đảng của họ.
Phần báo cáo của Human Rights Watch về Việt Nam nhấn mạnh có hàng trăm nhà hoạt động chính trị và tôn giáo ôn hoà đang bị cầm tù tại Việt Nam và liệt kê các trường hợp đàn áp nông dân khiếu kiện đất đai ở miền Nam, ngừơi Thượng ở Cao nguyên Trung phần, giáo dân Công giáo trong các vụ tranh chấp đất đai với chính quyền, cũng như tăng sĩ pháp môn Làng Mai của Thiền Sư Thích Nhất Hạnh.
Vẫn theo báo cáo này, năm qua tại Việt Nam có ít nhất 20 trường hợp bị giam cầm là những người bất đồng chính kiến hoặc những nhà hoạt động tôn giáo độc lập vì những lời buộc tội mơ hồ như gây hại đến an ninh quốc gia. Trong đó có 9 nhà bất đồng chính kiến ở Hà Nội và Hải Phòng bị tuyên án hồi tháng 10 về tội tuyên truyền chống phá nhà nứơc.
Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng đặc biệt lưu ý đến bản án của 4 nhà dân chủ gồm luật sư Lê Công Định, thạc sĩ công nghệ thông tin Nguyễn Tiến Trung, doanh nhân Trần Huỳnh Duy Thức, và Lê Thăng Long.
Toà Tổng Giám mục Hà Nội lên án vụ chính quyền địa phương hành hung giáo dân tại Đồng Chiêm.
Bản tin của Thông tấn xã Công giáo CNA số ra hôm 22/1 trích dẫn văn thư của Văn phòng Tổng Giám mục Hà Nội lên án vụ đánh đập ông Nguyễn Hữu Vinh ngày 11/1 tại trạm gác công an ở làng Đồng Chiêm và vụ hành hung tu sĩ Nguyễn Văn Tặng hôm 20/1 tại khu vực.
Vẫn theo nguồn tin này, tu sĩ Tặng đã bị công an đánh đập đến mức ông bị bất tỉnh.
Tường trình của linh mục Nguyễn Văn Khải đăng trên website Dongchuacuuthe.net và bản tin của The Straits Times cho biết thầy Antôn Nguyễn Văn Tặng bị một nhóm người chặn đường, cứơp túi xách, rồi xông vào đánh, khi ông đang trên đường dẫn một đoàn linh mục Hà Nội vào thăm Đồng Chiêm lúc 10 h sáng ngày 20/1.
Dân địa phương cho hay họ nhận dạng những ngừơi tấn công là công an ở Hà Nội. Hình ảnh nạn nhân đầm đìa máu được đăng tải trên nhiều trang mạng.
Phát biểu với Ban Việt Ngữ đài VOA, linh mục Nguyễn Văn Hữu thuộc giáo xứ Đồng Chiêm, cho biết: “Người ta yêu cầu tôi ra bảo lãnh. Tôi có ra nói chuyện với các ông ấy. Tôi bảo rằng “Đây là ngừơi quen của tôi, xin các ông cho họ vào.” Thế nhưng họ nói rằng đây là vùng cấm, không ai được vào. Về mức độ thương tích, tôi thấy bảo là đánh bất tỉnh. Ngừơi đi đừơng nói rằng có một toán thanh niên mặc thừơng phục trên xe ô tô nhảy xuống đánh thầy Tặng bị trọng thương, phải đưa về cấp cứu ở trên nhà xứ Nghĩa Ải. Sơ cứu xong họ chở thầy đi bệnh viện Việt Đức luôn.”
Văn thư của Tòa Tổng Giám mục Hà Nội cũng cho hay Đồng Chiêm bị công an bao vây, bất cứ ai bên ngoài vào đều bị công an ngăn chặn. Toà Tổng Giám mục Hà Nội cũng yêu cầu giáo dân các nơi cầu nguyện cho giáo xứ Đồng Chiêm trong giai đoạn khó khăn này.
Nguồn: Human Rights Watch, AFP
XHCN và khoảng cách giàu nghèo
Nam Nguyên, phóng viên RFA
2010-01-22
Không chỉ giữa nông thôn và thành thị mới có cách biệt thu nhập giàu nghèo. Ngay tại các đô thị mức tiền lương và thưởng Tết đã thể hiện khoảng cách chênh lệch quá lớn giữa các khu vực kinh tế, giữa các ngành.
AFP PHOTO
Người lao động nghèo tại công trường xây dựng nhà ở cao cấp tại Hà Nội.
Nếu kể mốc thời gian 1986 đến nay, chặng đường đổi mới ở Việt Nam đã được 24 năm. Một phần tư thế kỷ đã đi qua, kể từ khi Đảng Cộng Sản xác định Việt Nam chuyển đổi sang kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa. Cũng từ đó xã hội Việt Nam có nhiều thay đổi mà giới nhà báo gọi là ‘thay đổi đến chóng mặt’.
Nền kinh tế thị trường mang lại nhiều cơ hội làm giàu, hình thành các tầng lớp thượng lưu, trung lưu. Điều này có thể chưa thật chuẩn xác theo quan niệm của các chuyên gia kinh tế, nhưng ít ra người ta thấy được bóng dáng của giai cấp mới trên truyền thông báo chí.
Mấy năm liền các nhà báo liệt kê tốp 100 người giàu nhất thị trường chứng khoán Việt Nam, chọn lọc hơn nữa tốp 10 người giàu nhất. Chuyện đại gia sắm máy bay riêng, xe ô tô loại cực kỳ đắt giá là những chuyện mà độc giả dễ dàng tìm thấy trên báo chí.
Cũng có người giàu lên không bằng năng lực cũng chẳng nhờ vào thời cơ, mà nhờ vào các mối quan hệ.
Ô. Trần Trọng Thức.
Xã hội Việt Nam trong cơn lốc kinh tế thị trường, người nghèo vẫn nghèo và chiếm đa số. Nhưng đã có nhiều người dư dật, giàu vừa vừa đến rất giàu, của nổi chưa kể của chìm của một số đại gia đã ngót nghét con số tỷ USD mỗi vị.
Trong khi đó, có những số liệu cụ thể cho thấy, nông dân làm ruộng ở làng quê miền Bắc có tổng doanh thu đầu người mỗi năm khoảng 1.300.000 đồng, trừ các chi phí đầu vào thực lãi của mỗi nhân khẩu chỉ còn 500 ngàn đồng, nếu chia đều cho 12 tháng mỗi người chỉ có thu nhập 40 ngàn đồng/ tháng.
Chỉ có thể lý giải là người nông dân đã có rất nhiều nghề phụ lúc nông nhàn, họ làm bất kể việc gì đến tay để sinh tồn. Những sự kiện này chúng tôi tìm thấy trong ‘Thư Nông Dân’của nhà báo Nguyễn Quang Thiều đăng trên Vietnam Net cách đây ít lâu.
Chênh lệch giàu nghèo trong một nền kinh tế thị trường là bình thường, nhưng cứ đến năm hết Tết đến, câu chuyện tiền lương tiền thưởng và khoảng cách chênh lệch lại làm nóng các trang báo mạng.
Ngày 18/1 VietnamNet trong trang Tuần Việt Nam có bài ‘Phân hóa thu nhập từ nhiều góc nhìn’ của nhà báo Trần Trọng Thức. Nhận định trích từ bài viết được chọn là ‘Phát ngôn ấn tượng nhất’:
“Cũng có người giàu lên không bằng năng lực cũng chẳng nhờ vào thời cơ, mà nhờ vào các mối quan hệ. Hầu hết các nước kém phát triển, khi quyền lực liên kết với tư bản trong làm ăn thì phân hóa giàu nghèo càng khó giải quyết.”

Bài viết trên Vietnam Net đưa ra sự chênh lệch tiền thưởng Tết dựa vào thông tin của Vụ Lao Động Tiền Lương thuộc Bộ Lao Động, Thương Binh-Xã Hội, theo đó cá nhân được thưởng Tết cao nhất năm nay là 389 triệu đồng thuộc về một doanh nghiệp FDI của TP HCM.
Trong khi đó mức thưởng Tết cao nhất cho lao động trong khối doanh nghiệp dân doanh tại thành phố này là 185 triệu đồng. Ở khối doanh nghiệp nhà nước, mức thưởng Tết cao nhất gần 100 triệu đồng của một doanh nghiệp ở Khánh Hòa.
Kẻ mua xe đạp
Tác giả ghi nhận, thấp nhất năm nay là ở Nam Định, khối doanh nghiệp FDI có mức thưởng Tết cao nhất là 100.000 đồng/người, thấp nhất là 50.000 đồng/người.
Riêng khối doanh nghiệp dân doanh, mức thưởng cao nhất lên tới 3,2 triệu đồng, nhưng mức thấp nhất lại chỉ có 30.000 đồng/người. Đây cũng là mức thấp nhất trong cả nước.
Từ những số liệu như thế, nhà báo Trần Trọng Thức nhận định rằng: “sự chênh lệch về tiền thưởng Tết năm nay như vừa nói phản ánh một sự phân hóa thu nhập – phân hóa giàu nghèo ngày càng lớn”. Ông nhắc lại giai đoạn Việt Nam bước vào đổi mới và sự phân hóa giàu nghèo bắt đầu ló dạng.
Theo nhà báo, lúc ấy không ít người cho rằng hễ một người giàu lên thì ắt phải có một người khác nghèo đi. Lối suy nghĩ hẹp hòi khiến liên tưởng đến hình ảnh một chiếc bánh phải chia đều cho mọi người.
Nhà báo cho rằng, đó là cách suy nghĩ một thời xa xưa mà hậu quả là người ta nhân danh công bằng để chia đều với nhau sự nghèo khó.
Nhà báo nhận định rằng, ngày nay cách suy nghĩ đã khác, chiếc bánh được chia đều không phải là hình ảnh nói lên sự công bằng trong xã hội nữa mà những người tạo ra một giá trị cao hơn có quyền được hưởng phần bánh nhiều hơn để làm ra chiếc bánh lớn hơn hoặc có thêm chiếc bánh khác.
Liệu có phải việc phân chia chiếc bánh lúc nào cũng công bằng không? Chưa hẳn, vì thiếu gì trường hợp khi chiếc bánh to lên thì một số người không làm mà vẫn có ăn.
Ô. Trần Trọng Thức.
Sau khi đưa ra sự thay đổi tư duy, bài báo nhìn nhận tình trạng cách biệt thu nhập giữa người giàu và nghèo là điều đương nhiên có trong một xã hội cho phép sự cạnh tranh.
Nhiều nhà kinh tế học khuyên đừng quá gay gắt với khoảng cách giàu nghèo mà nên quan tâm nhiều hơn đến việc làm cho chất lượng cuộc sống của mọi người trở nên tốt hơn. và “Nên quan tâm đến phần bánh mà người nghèo nhận được là bao nhiêu, chứ không phải là phần bánh họ nhận được bằng bao nhiêu so với phần bánh mà người giàu nhất có được”.
Xã hội phân hóa
Đọc bài của Trần Trọng Thức người ta thấy sự khéo léo của người viết, phải mất rất nhiều chữ nghĩa trước khi tác giả đụng vào vấn đề cốt lõi:
“Liệu có phải việc phân chia chiếc bánh lúc nào cũng công bằng không? Chưa hẳn, vì thiếu gì trường hợp khi chiếc bánh to lên thì một số người không làm mà vẫn có ăn thậm chí còn giành phần nhiều nữa.
Đó là người giàu lên nhờ thời cơ, cũng là làm giàu chính đáng, nhưng khi ấy để rút ngắn khoảng cách với người nghèo thì phải cần đến vai trò điều tiết của thuế má, của luật pháp nghiêm minh và đặc biệt là các chính sách an sinh xã hội. Mà về điều này thì hình như Việt Nam đang còn kém.”

Nhà báo trích dẫn báo cáo gần đây của Chương trình Phát triển của Liên Hiệp Quốc (UNDP) về an sinh xã hội ở Việt Nam.
Theo đó các hộ trong nhóm 20% giàu nhất của Việt Nam nhận được khoảng gần 40% lợi ích an sinh xã hội, trong khi nhóm nghèo nhất chỉ nhận được 7%. Nhóm giàu nhất được hưởng tới 35% trợ cấp giáo dục còn nhóm nghèo nhất chỉ được 15%.
Tác giả nhận định rằng: “ Do Việt Nam chưa làm tốt vấn đề an sinh xã hội cho nên rất cần cảnh báo tình trạng phân hóa này bởi khi sự thiệt thòi quá nhiều nghiêng về nhóm người nghèo thì rủi ro về mặt xã hội sẽ càng cao.
Trong khi có những người giàu lên không bằng năng lực cũng chẳng nhờ vào thời cơ, mà nhờ vào các mối quan hệ. Hầu hết các nước kém phát triển, khi quyền lực liên kết với tư bản trong làm ăn thì phân hóa giàu nghèo càng khó giải quyết. Về mặt lý thuyết thì quyền lực chính trị là khả năng quyết định ai sẽ nhận được “cái gì” để làm ra được “cái gì” và cho ai được hưởng.”
Đó là một số nhận định trong bài ‘Phân hóa thu nhập từ nhiều góc nhìn’ của nhà báo Trần Trọng Thức do Vietnam Net đưa lên mạng trong chuyên mục Tuần Việt Nam. Mục đọc báo điện tử trong nước hôm nay kết thúc ở đây, Nam Nguyên thân chào quí vị và các bạn.
-
Archives
- February 2010 (5)
- January 2010 (21)
- December 2009 (17)
- November 2009 (18)
- October 2009 (25)
- September 2009 (21)
- August 2009 (29)
- July 2009 (37)
- June 2009 (38)
- May 2009 (7)
-
Categories
- 487
- Anh hùng tử sĩ Hoàng Sa
- Bài báo hay
- Bình luận
- Biểu tình chống Trung Cộng
- Chính trị
- Diễn đàn
- Hacker Việt Cộng
- Hàng hóa Trung Cộng
- Hoa Kỳ và Trung Cộng
- Hoa Kỳ và Việt Cộng
- Kinh tế
- Lịch Sử
- Nữ quân nhân Quân lực Việt Nam Cộng Hòa
- Nga và thế giới
- Ngoại giao kiểu Trung Cộng
- Phiếm luận
- Quan hệ Trung Cộng và Việt Cộng
- Sớ Táo Quân
- Tham quan Việt Cộng
- Thời sự
- Thức ăn của Việt Cộng và Trung Cộng
- Thiên tai ở Việt Nam
- Toà án Việt Cộng
- Trung Cộng và Biển Đông
- Trung Cộng và môi sinh vùng Đông Nam Á
- Trung Cộng và ngư dân Việt Nam
- Trung Cộng và thế giới
- Việt Cộng và "phịa sử"
- Việt Cộng và Bau xít
- Việt Cộng và dân oan
- Việt Cộng và Hàn Quốc
- Việt Cộng và luật pháp
- Việt Cộng và nghị quyết 36
- Việt Cộng và tôn giáo
- Việt Cộng và tự do báo chí
- Việt Cộng đàn áp các nhà dân chủ
- Việt Kiều và Việt Cộng
- Văn học
- Xã hội
- Đạo đức thời đại Hồ Chí Minh
- Đối ngoại của Trung Cộng
- Đức Đạt Lai Lạt Ma và Cộng đồng Việt Nam
-
RSS
Entries RSS
Comments RSS

